[Dachuu] Ngoại lệ

[Fanfic]

Author: Jin Isana

Fandom: Bungou Stray Dogs

Relationship: Dazai Osamu/Nakahara Chuuya (aka Soukoku; Dachuu)

Characters:

  • Dazai Osamu
  • Chuuya Nakahara
  • Akutagawa Ryuunosuke

Tags: Romance…. (chắc vậy khổ lắm =]]] mới tập viết fic nên mấy cái này mình không có biết gì hết luôn haha) 


Summary:

“Luôn luôn có ngoại lệ với Chuuya Nakahara.”


Ngoại lệ

Dazai-san là một con người đầy mâu thuẫn.

Đó là những gì Akutagawa nghĩ.

Đồng thời cũng là một cơn ác mộng dai dẳng.

Mỗi khi mạch suy nghĩ dẫn cậu đến với chuỗi ký ức mang tên Dazai Osamu, Akutagawa sẽ lập tức nhớ về cái đêm mình chạy trốn khỏi con ngõ sâu trong khu ổ chuột, nhớ về nỗi khiếp đảm khi chạy thục mạng dưới bóng đêm kinh hoàng của Yokohama cùng cái chân nhức đến phát điên; cậu sẽ sống lại cái khoảnh khắc tim mình đập thật nhanh mỗi khi gặp một khúc rẽ, khoảnh khắc thở phào nhẹ nhõm ngắn ngủi khi nhận ra mình không đi nhầm vào ngõ cụt và khoảnh khắc sững sờ bất động khi bắt gặp Dazai – lúc đó còn là một kẻ lạ mặt – đang thản nhiên đứng bên sáu thân xác bất động bê bết máu.

“Cậu muốn giết những tên này phải không?”

“Cậu thắc mắc vì sao tôi giết chúng? Đây là món quà dành cho cậu. Cậu không giống loại dễ bị mua chuộc bởi tiền hay địa vị, nên tôi nghĩ rằng thanh toán kiểu này sẽ thu hút được sự chú ý…”

“Tôi muốn thuyết phục cậu gia nhập Mafia Cảng.”

Vào cái ngày định mệnh ấy, Akutagawa đã nghĩ rằng, có thể năng lực điều khiển vải vóc của mình đã khiến anh ta ấn tượng, thật sự ấn tượng, đến mức phải cất công chuẩn bị một ‘món quà’ như thế.

Hoặc là không.

Bởi những ngày sau đó, tất cả những gì cậu nghe được chỉ là:

“Quá yếu.”

“Như vậy không đủ để sinh tồn tại Mafia Cảng đâu. Hay cậu muốn quay về cái khu ổ chuột rách nát trước đây?”

“Bãi rác nơi tôi nhặt cậu về rất hợp với cậu đấy, đương nhiên ăn nhập với cả cái năng lực rác rưởi đó nữa, Akutagawa-kun.”

“Còn làm hỏng chuyện một lần nữa, tôi sẽ đấm cậu hai lần và sử dụng năm phát đạn.”

 Akutagawa không thể hiểu nổi nguyên nhân gì đã khiến thái độ của anh ta thay đổi đến vậy. Nếu không phải vì năng lực này thì tại sao lại muốn cậu gia nhập tổ chức?

“Vì cậu không biết cách điều khiển nó.” là câu trả lời. “Tôi đã nói rất nhiều lần rồi Akutagawa-kun, năng lực này không chỉ hỗ trợ cậu trong việc tấn công, nó cũng có thể dùng để phòng thủ đấy. Và không thể kiểm soát nó đúng là một nỗi nhục lớn.”

Bởi vậy, Dazai Osamu đúng là một con người đầy mâu thuẫn, vì cộng sự của anh ta cũng sẽ hoàn toàn trở nên mất kiểm soát nếu sử dụng ‘Ô Trọc’.

Cậu không thể ngừng chất vấn, điều gì khiến cái gã Nakahara đó trở nên đặc biệt đến vậy, tại sao Dazai-san thản nhiên thừa nhận hắn là cộng sự nhưng đồng thời lại quá khắt khe để nhìn thấu nỗ lực của cậu? Cũng chính sự mâu thuẫn này đã giúp cậu phát hiện ra một điều.

Luôn luôn có ngoại lệ đối với Chuuya Nakahara.

Akutagawa không quen biết đủ nhiều, và cũng chẳng để tâm đến những thành viên khác tại Mafia Cảng nhưng cậu đủ nhạy bén để nhận ra: Chuuya là kẻ duy nhất trong tổ chức không tính Boss, dám gọi tên Dazai-san mà bỏ qua kính ngữ. Thậm chí đã có lúc cậu nghe thấy cái tên của người quản lý đáng sợ bị thay bằng các danh từ miệt thị khác, ‘vagabondo’ ‘thành-phần-không-thể-hòa-nhập-xã-hội’ hay thậm chí là thằng khốn… Điều kì lạ là, kẻ đó chưa phải chịu bất cứ hình phạt nào, hay chính xác là bất cứ một hình phạt nghiêm túc nào. Những gì hắn phải trải qua chỉ là những lời châm chọc về chiếc mũ đang đội trên đầu, về chiều cao, gout thẩm mỹ xấu tệ hay đơn giản là mái tóc kì cục màu đỏ cam.

So với không khí u ám mà cậu nhận được mỗi khi lại gần, Dazai-san dễ dàng trưng ra nhiều biểu cảm khác lạ với những việc có liên quan đến Chuuya Nakahara. Anh ta đã không biểu lộ một chút cảm xúc nào khi giết sáu tên cầm súng nhưng lại dễ dàng giật mình chỉ bởi nghe thấy một tiếng động nhỏ trong hầm Nakahara khi đang biến chỗ rượu quý ở đó thành bộ sưu tập giấm. Trong suy nghĩ của cậu, Chuuya là kẻ đã khiến Dazai trở nên giống một con người bình thường hơn, bên cạnh gã bạn nhậu nào đó sở hữu năng lực ‘Hoàn Mĩ’.

Ngoài ra, trong suốt quãng thời gian là thuộc hạ của Dazai Osamu, có một điều Akutagawa hiểu rất rõ, tất cả những kẻ xấu số bị anh ta tuyên bố ghét bỏ luôn sở hữu một đặc điểm chung nhất định trước khi từ giã cõi đời này – đó là khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi.

Chỉ duy nhất một người sống sót.

Vẫn là Chuuya Nakahara.   


Thật không thể chấp nhận được.

“Anh đã biến mất một thời gian, sau cùng lại xuất hiện dưới tư cách là kẻ thù của Mafia Cảng. Đó là sự phản bội không lường trước được từ một người nắm giữ vị trí quan trọng trong tổ chức.”

“Và tôi còn là cấp trên của cậu nữa đúng không?”

Ngày hôm nay, trong tình trạng bị bắt giữ chờ xét xử, anh ta vẫn ngạo mạn lên giọng với cậu.

“Trước đây cậu vẫn luôn là một đứa chậm tiêu, lại thường xuyên làm trái theo chỉ thị, chưa kể đến cái năng lực rác rưởi đó,-”

Akutagawa đã kiềm chế để không cho kẻ này thêm vài cú đấm. Cậu quyết định bỏ đi sau khi thông báo: “Nakahara sớm muộn cũng tới đây, Dazai-san, anh sẽ mất mạng dưới tay người đó.”

Và một lần nữa, luôn luôn có ngoại lệ với Chuuya Nakahara.

“Vậy thì hay rồi, ta vẫn luôn muốn Chuuya trở thành điều cuối cùng mình thấy được trước khi rời bỏ thế giới chán ngắt này.”

————-END————-


Author’s Note:

Mình không thể viết fic angst huhu this was meant to be an angst ficccccccccccccccccccc.

[Dachuu] Tôi là…?

[Dachuu fanfic]

Author: Jin Isana

Fandom: Bungou Stray Dogs

Relationship: Dazai Osamu/Nakahara Chuuya (aka Soukoku; Dachuu)

Characters:

  • Dazai Osamu
  • Nakahara Chuuya
  • Sakunosuke Oda
  • Sakaguchi Ango

Tags: Romance…. (?) 


Summary:

Trong những trường hợp rảnh rỗi thế này, tôi và Dazai luôn giết thời gian bằng một trò tiêu khiển mà cậu ấy nghĩ ra. Chúng tôi sẽ viết tên vài người mà cả hai cùng biết vào từng mẩu giấy riêng biệt, kế đó nhắm mắt, tự chọn một mẩu bất kì và dán lên trước trán. Nhiệm vụ của người chơi là đặt những câu hỏi nhằm đoán ra cái tên đang gắn trên chính khuôn mặt mình.


Tôi là…?

Sakaguchi Ango thường xuyên trễ hẹn.

Trong những trường hợp rảnh rỗi thế này, tôi và Dazai luôn giết thời gian bằng một trò tiêu khiển mà cậu ấy nghĩ ra. Chúng tôi sẽ viết tên vài người mà cả hai cùng biết vào từng mẩu giấy riêng biệt, kế đó nhắm mắt, tự chọn một mẩu bất kì và dán lên trước trán. Nhiệm vụ của người chơi là đặt những câu hỏi nhằm đoán ra cái tên đang gắn trên chính khuôn mặt mình.

“Xong rồi đó, anh bắt đầu trước đi, Odasaku.” cậu ta lên tiếng.
“Xem nào…”, tôi suy nghĩ, “gần đây chúng ta có gặp nhau chứ?”
“Gần nhất là sáng nay.”
Tôi là con trai à?”
“Đúng thế, anh là con trai.”
“Chúng ta có đối xử tốt với nhau không?”
“Tôi đã chĩa súng và dọa giết anh, như vậy có được coi là tốt không?”
Tôi là kẻ thù của cậu?”
“Không phải?”
“Vậy có lẽ tôi là cấp dưới của cậu?”
“Anh là cấp dưới của tôi.”
“Có phải tôi chính là Akutagawa?”
“Bingo! Tuyệt lắm Odasaku.”

Tôi vừa gỡ mẩu giấy trên trán xuống vừa nói, “Cậu nên đối xử nhẹ nhàng với thằng nhóc đó hơn”.

Lượt hỏi của Dazai. Cậu ta nhắm mắt, xoay vài vòng quanh ghế coi bộ rất thích thú, kế đó giơ cánh tay quấn đầy băng lên mặt bàn, lưỡng lự bốc một mảnh giấy rồi từ từ dán lên trước mặt.

“Cậu có thể hỏi.”
Tôi là Mori Ougai.”
“Làm thế nào mà-“
“Chỉ cần ngó qua nét mặt nghiêm túc của anh là tôi đã biết rồi, Odasaku.”

———————————

Dazai đoán được tất cả những cái tên trên trán mình, tôi thì không. Ngoài ra, tôi cũng chú ý đến hành động kì lạ rằng, mỗi khi tôi không đoán ra cái tên mình nhận được, Dazai sẽ không để tôi biết đó là ai. Chuyện xảy ra vài lần và tôi nghĩ hẳn đây là những người rất đặc biệt.

Lần thứ nhất, cậu ta nhẹ nhàng cướp lấy mẩu giấy trước mặt tôi và đốt nó.

Tôi là nữ à?” là câu hỏi đầu tiên được đưa ra.
“Không, không nữ tính một chút nào.” Cậu ta trả lời.
Tôi có thường xuyên gặp cậu chứ?”
“Anh có thường xuyên ăn cơm không?”

Vậy ra Dazai và người này gặp nhau như cơm bữa.

“Chúng ta rất thân thiết nhỉ?”
“Thường xuyên gặp mặt đâu có nghĩa sẽ trở nên thân thiết, Odasaku.”
“Xem nào, chắc tôi không phải là boss của cậu đấy chứ?”
“Không, tất nhiên là không rồi.”
“Có lẽ nào tôi là một quản lý ngang hàng?”

“Cũng không phải.”
“Vậy tôi là nhân viên phục vụ tại Lupin.”
“Sai rồi Odasaku.”
“Xin lỗi, tôi chẳng nghĩ ra cái tên nào khác nữa.” Tôi tò mò, giơ tay tính gỡ mẩu giấy trên trán xuống.

Tất nhiên vài giây sau, tôi chỉ có thể nhìn toàn bộ quá trình Dazai đốt nó ra tro.

“Coi nào,” Một lần khác, sau vài câu hỏi, tôi lại lâm vào thế bí. Dễ thương, rất quan tâm đến ngoại hình, nhanh trí, hữu dụng nhưng phiền phức, người này là ai chứ,tôi rất ghét cậu, đúng không?
“Tôi đoán vậy”,
Dazai trả lời sau vài giây suy nghĩ.
“Vì sao?”
“Vì sao ấy à, Odasaku, vì anh không hiểu được vẻ đẹp của tự tử đôi, vì anh hay cáu bẳn và trút giận lên tôi, hay vì mỗi sáng thức dậy anh sẽ nhận ra tôi vừa phá hoại thứ gì đó, đại loại như vậy đấy.”
“Cậu có chắc tôi không phải cấp trên của cậu không?”
“Đến kiếp sau may ra anh mới có thể làm vậy.”
Tôi là kẻ thù của cậu?”
“Đúng, nếu kẻ thù có nghĩa là thường xuyên cứu mạng nhau.”
“Tôi chịu thua.”

Lần này, cậu ta vừa cười vừa xé tờ giấy cho đến khi không thể nhìn ra nó là một tờ giấy nữa.
“Ít ra cậu cũng nên cho tôi xem tên của cô ấy.”

Chắc hẳn có kẻ nào đó đã nghe thấy cuộc trò chuyện trên và xuyên tạc thành hai tin đồn rộ lên trong toàn Mafia Cảng. Một là, Dazai Osamu đang tán tỉnh một quý cô dễ thương, thích làm đẹp. Hai là, cô gái này đã từ chối anh ta sau khi được rủ tự tử đôi.

Tất nhiên, tin đồn kia không ảnh hưởng đến việc chơi trò giải trí mỗi ngày của chúng tôi.

———————————

Tôi là một người cẩn thận?”
“Với đống kho báu của anh.”
“Thú vị đấy, tôi là một người giàu có nhỉ, chắc không phải gã béo bụng hói đầu nào đó chứ?”
“Ngược lại, anh nhỏ nhắn, với một mái tóc dài, cuốn hút.”, Dazai quay đi.
“Đừng nói tôi là người cậu đang tán tỉnh trong tin đồn nhé”
“Có thể lắm.”
“Và cậu đã rủ tôi đi tự tử đôi thật đấy à?”
“Tôi nhớ rằng mình đã nói bóng gió vài lần.”
Tôi là Gin-chan?”
“Không thể nào.”
Tôi là người mà cậu đã xé tên lần trước?”

Dazai gật.

“Tôi vẫn không tài nào đoán ra, nhưng Dazai,” lần này chắc chắn sẽ không để cậu chạm một ngón tay vào mẩu giấy đâu, nói đoạn, tôi nhanh chóng giật bảng tên ra và nắm chặt nó trong lòng bàn tay.

Bóng tối bao trùm Lupin.

“Tôi cũng nghĩ anh sẽ làm vậy Odasaku, có lẽ người tạo ra nút công tắc điện cũng có cùng suy nghĩ với tôi đấy.”

Mình sẽ chẳng bao giờ biết được cái tên này thuộc về ai nếu Dazai không muốn vậy.

“Cô gái này đặc biệt quá nhỉ?”
“Haha Odasaku, đó không phải là một cô gái.”

———————————

“Ồ lại nữa?” Dazai lên tiếng.
Tôi là người đó à?”
“Phải.”
Tôi là tất cả những người có bảng tên mà cậu từng đốt, xé vụn, nhúng nước, nói chung dùng mọi thủ đoạn để thủ tiêu?”
“Phải.”
“Dazai, luật của trò chơi là phải ghi tên người mà cả hai cùng biết, đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Tôi có biết người này chứ?”
“…”

“TÊN KHỐN QUẤN BĂNG ĐÓ ĐÂU RỒI?” một giọng nói vang khắp quán đã cắt ngang cuộc trò chuyện hãy còn dang dở.

Dazai thở dài, vài giây trước thì chưa.

“Vậy người này là?”
“Giới thiệu với anh, Odasaku, đó là giá treo mũ ưa thích của tôi.

———————————

Và những ngày sau đó, toàn bộ Mafia Cảng lại lan truyền một tin đồn, rằng Nakahara Chuuya đã phá nát một quán bar chỉ để hỏi xem cô gái xấu số mà Dazai Osamu đang hẹn hò là ai.

————–END—————


Author’s Note:

Rõ ràng Dazai đã phạm luật ngay từ đầu khi viết tên của Chuuya lên giấy. Muốn nói về cậu ấy nhưng lại không muốn người ta biết được đó là cậu ấy. Vì vậy đây mới là người duy nhất mà Odasaku không thể đoán ra…=]]]]]

[Dachuu] Bohémiens

Bohémiens

Author: Jin Isana

Fandom: Bungou Stray Dogs

Relationship: Dazai Osamu/Nakahara Chuuya (aka Soukoku; Dachuu)

Characters:

  • Dazai Osamu
  • Nakahara Chuuya
  • Mori Ougai
  • Akutagawa Ryuumosuke
  • Yumeno Kyuusaku

Additional Tags: [updating]


Summary:

Cậu không hề sợ bóng tối. Đương nhiên sẽ không sợ việc phải mò mẫm tìm đường ra dưới một không gian tối tăm; trải qua hàng trăm, hàng ngàn nhiệm vụ khác nhau, những tình huống kiểu vậy chẳng còn là chuyện gì mới mẻ. Bởi đôi mắt xanh lam này đã chứng kiến những thứ khác tồi tệ hơn nhiều, chẳng hạn như lũ trẻ bỏ mạng sâu trong các con ngõ hẻm của Yokohama, hay hình hài biến dạng của lũ người nào đấy ngu ngốc chống lại Mafia Cảng, hay đơn giản là đống đổ nát hoang tàn cậu tạo ra sau mỗi đợt thanh trừng… Cái chết, sự Lừa dối và Phản bội đã luôn là bạn đồng hành của cậu; tự hỏi so với chúng thì bóng tối có là gì? Đôi khi Nakahara Chuuya đã ước rằng, có lẽ sẽ tốt hơn nếu đôi mắt này được khép lại mãi mãi.


Author’s Note:

Sơ lược về tên fic – Bohémians (kẻ lang thang).

Có thể được gọi là “Bohemians”, nó liên quan đến sự tưởng tượng kiểu Pháp về người di cư La Mã (gọi là Bohémiens, vì họ tin rằng mình đến từ Bohemia). Từ này lần đầu được sử dụng tại Anh vào thế kỉ XIX để chỉ phong cách sống trái-truyền-thống của những họa sĩ, nhà văn, nhà báo, nhạc sĩ nghèo đói đang bị dồn đến đường cùng.

Sau khi Nakahara Chuuya chuyển đến Tokyo, ông gặp Kawakami Tetsutaro và Ooka Shohei, những người bạn đồng sáng tác Hakuchigun (Những kẻ khờ). Ông kết bạn và bị ảnh hưởng về phong cách bởi Kobayashi Hideo, người đã đưa ông đến với những biểu tượng Pháp thơ ca Pháp: Arthur Rimbaud và Paul Verlaine – những vị có tác phẩm được Chuuya dịch sang tiếng Nhật. Rimbaud đã ảnh hướng đến phong cách sáng tác thơ của Chuuya và ông từ đó nổi tiếng nhờ phong cách đậm chất “bohemian”.

Phong cách ‘bohemian‘ được biết đến như một phong cách sống của những người nghệ sĩ, không bị ép buộc hay gò bó bởi bất kì luật lệ nào.


Danh Sách chapters:

Chap 1: [Kẻ bị thế giới ruồng bỏ.]


_JinIsana_