[Bungou Stray Dogs] Đưa Nguyệt Kiến Thảo tới núi Phú Sĩ.

Author: Jin Isana

Fandom: Bungou Stray Dogs

Characters: Nakahara Chuuya, Ryuunosuke Akutagawa. (và vài thanh niên cameo)

Tags: Chỉ muốn nói là fic nonSA =))) thực ra có một chút Dachuu (aka Soukoku) đó haha. 

Chúc mừng sinh nhật Akutagawa.


Summary:

Cái tên nói lên tất cả…


Fanfic: Đưa Nguyệt Kiến Thảo tới núi Phú Sĩ.

Akutagawa tỉnh lại ở nơi mà mình đã ngã xuống, trận chiến với Fitzgerald kết thúc rồi. Trước mắt cậu là biển xanh,

“Có còn nhớ những gì đã xảy ra không?”

và Nakahara Chuuya.

“Nhóc Người Hổ bên Đội Thám tử chết tiệt đã gọi ta tới đây, nói rằng ngươi bị thương nặng, có thể đứng dậy chứ?”, Chuuya vừa giơ một bàn tay về phía cậu, vừa lẩm bẩm, “Chúng nó coi ta là gì? Bảo mẫu chắc?”.

Akutagawa lập tức gạt cánh tay của người quản lý nhỏ con, từ chối sự giúp đỡ, thầm nghĩ nếu không thể tự mình đứng dậy thì chừng nào mới mạnh hơn đây? Giọng nói của Dazai dưới tầng hầm rất nhiều hôm về trước tiếp tục văng vẳng bên tai, “Cấp dưới mới của ta, xét mặt nào cũng vượt trội hơn hẳn ngươi đấy.”

Chuuya đã nghe Atsushi kể lại sơ bộ mọi chuyện khi nãy, anh quá nhạy bén để nhận ra những suy nghĩ đang quay cuồng bên trong đầu gã hậu bối này, liền chậm rãi hỏi: “Có vẻ như tên khốn đó đã bỏ ngươi nằm lại chỗ này?”

“Rashoumon.”

Trước khi chiêu thức kịp lao tới chỗ Chuuya, một thân cây gần đó đã nhào thẳng về phía cậu.

“Nghe đây Akutagawa, thậm chí trong tình trạng khỏe mạnh nhất, ngươi cũng không phải đối thủ của ta đâu,” Chuuya tiến lại gần và kéo cậu đứng dậy, “Ta hiểu những gì ngươi vừa trải qua.”

“Không hề.”

“Xét cho cùng, ngươi đâu phải kẻ duy nhất từng bị hắn ta bỏ lại phía sau?”


Đúng là vậy.

Gã quấn băng đó hiện tại đang sống rất vui vẻ. Anh ta góp sức vào những công việc ít dơ bẩn hơn, ít đen tối hơn, ít vô nhân tính hơn. Anh ta đương nhiên hài lòng với công việc mới, với cộng sự mới, và, với thuộc hạ mới.

Chỉ cần một suy nghĩ về Người Hổ và cái năng lực may mắn đến đáng ghét của hắn đã có thể khiến cơn giận dữ đầy ghen tị choán khắp tâm trí cậu. Akutagawa ước rằng phải chi Nakajima Atsushi có thể cảm nhận được trọn vẹn những ghen tị ấy qua bao lần Rashoumon đâm xuyên hắn, có thể khiến gã Người Hổ tự thấy bản thân ngu ngốc ra sao khi liên tục nghĩ về quá khứ ở cái cô nhi viện khốn kiếp thay vì cảm ơn cuộc đời đã ban cho hắn cơ hội sống ở nơi ánh sáng, với lũ đồng nghiệp thám tử, với Kyouka.

với Dazai Osamu.

Akutagawa cảm thấy cuộc đời mình như một chuỗi hài kịch. Cậu nhớ tuổi thơ thiếu bàn tay chăm sóc của cha mẹ, nhớ những ngày tháng lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm xin thức ăn thừa để giữ cho Gin được sống, cho bản thân không gục ngã; nhớ những ngày đầu chưa thể kiểm soát năng lực đã vô tình gây bao vết sẹo trên cơ thể; nhớ ngày Dazai đưa cậu về Mafia Cảng, mở đầu cho bao cuộc huấn luyện luôn kết thúc cùng mùi súng đạn… Rốt cuộc cũng chỉ là ra khỏi một cái vũng bùn để đâm đầu vào một cái vũng khác lớn hơn, cậu thầm nghĩ.

Rashoumon, cậu không hề ghét nó, dù đó là nguyên nhân khiến Dazai có ác cảm với cậu, cũng là lý do khiến cậu bao lần phải vô cớ chịu đựng những cơn giận bất chợt từ vị quản lý trẻ tuổi nhất trong lịch sử; bởi Rashoumon là thứ bảo vệ cậu, là tâm hồn cậu, là sức mạnh của cậu. Vì vậy, mỗi khi nghe những lời than phiền đầy ác ý từ Dazai, cậu càng khao khát hoàn thiện nó để khẳng định bản thân và để được công nhận. Cậu chẳng nghĩ ra cách nào khác ngoài việc liên tục kiếm tìm kẻ mạnh và chiến thắng chúng; rồi không chỉ Yokohama mà tất cả những kẻ sở hữu Thiên phú trên đời này sẽ phải khiếp sợ sức mạnh đó, đặc biệt là đám người được Dazai Osamu đánh giá cao. Akutagawa gằn giọng.

“Chuuya-san khi nãy đã nói tôi không xứng làm đối thủ của anh nhỉ?”

Nakahara Chuuya đã quá mệt mỏi, thậm chí bốn năm sau khi Dazai rời Mafia Cảng, hắn vẫn không quên để lại rắc rối cho anh giải quyết, Dazai, ngươi thực sự đã làm hỏng thằng nhóc này.

Chuuya từ từ bước tới, liên tục điều khiển vật lao về phía người đối diện, thở dài, “Lại thêm một thằng ngốc muốn đùa cùng trọng lực.”


Akutagawa là một kẻ cứng đầu.

Dù trong tình trạng mất sức đến thảm hại vẫn không chịu quỳ gối, cậu liên tiếp phản đòn, thậm chí tỉnh táo hơn bao giờ hết để nhận ra những giây phút Chuuya sơ suất phòng bị. Nếu không phải hắn đang trong tình trạng mệt nhoài với bộ đồ nhăn nhúm đầy vết rách, Chuuya đã nghĩ bóng đen trước mặt anh lúc này có thể chỉ như vừa được khởi động sau kì nghỉ đông thôi. Dù sao, cậu ta vẫn còn quá non nớt và thiếu kinh nghiệm, đâu phải ai cũng dễ dàng đọc được từng chuyển động của một nửa Song Hắc như nửa còn lại chứ? Chuuya nhanh chóng đánh vào vết thương còn đang rỉ máu của Akutagawa.

“Phiền phức thật đấy, ngươi còn tính so đo gì nữa? Chẳng phải khi nãy hắn đã thừa nhận sức mạnh của ngươi rồi sao?”

“Dazai-san chỉ nói tôi đã mạnh lên.”

“…”

“Còn-, Còn tên thuộc hạ mới của anh ta… đã được thừa nhận ngay từ lần đầu gặp mặt.”

Nhìn kẻ đối diện loạng choạng đứng dậy chứ không chịu nằm yên trong tư thế thua cuộc, Chuuya đột nhiên nhớ đến câu chuyện từ rất nhiều năm về trước.

 “Nguyệt Kiến Thảo, Akutagawa.”

Anh ôm bụng cười.

“Khi còn là cấp trên của ngươi, Dazai từng được giao nhiệm vụ đi xử lý một đám phiền phức mãi tận khu vực núi Phú Sĩ, có biết chuyện này không?”

“Tôi có nhớ, anh ta quá lười nhác để tiến hành nó nên đã bắt tôi đi làm thay phần việc của mình.”

Sau khi có thể dựng Akutagawa đứng thẳng dậy, Chuuya thong thả bước về phía trước, chậm rãi tiếp lời.

“Hôm đó, hắn đã nói với ta thế này, Nguyệt Kiến Thảo dữ Phú Sĩ sơn tối vi tương phối (*),” anh bất giác mỉm cười, nhắc lại từng câu chữ vẫn in đậm trong tâm trí mình, “Chuuya, ta đang đưa Nguyệt Kiến Thảo Yokohama đến chỗ núi Phú Sĩ đó, chẳng phải rất lãng mạn sao?”

Đối mặt với núi Phú Sĩ cùng độ cao đáng nể 3778 mét, cỏ Nguyệt Kiến Thảo đứng thẳng hiên ngang không chút dao động, có thể nói nó là loài cỏ sở hữu sức mạnh phi thường. Thật tình, nó rất hợp với núi Phú Sĩ.

“Nghe này, so với tên Người Hổ kia, có lẽ Dazai đã thừa nhận tài năng của ngươi từ rất lâu rồi đấy?”

Dứt lời, Chuuya bỏ đi.


Author’s Note:

(*) Nguyệt Kiến Thảo dữ Phú Sĩ sơn tối vi tương phối: Một câu nói nổi tiếng của Dazai Osamu trong Một trăm cảnh núi Phú Sĩ, chỉ sự kết hợp hài hòa của ba cảnh vật thiên nhiên, ánh trăng vàng bao phủ lên lớp cỏ xanh cùng khung cảnh Phú Sĩ đẹp tuyệt. 

Trời ơi haha =]]]] Thực ra mình viết xong cái này là đã sang ngày 3/2 nhưng sẽ set lại thời gian để đăng đúng hôm 3/1.

Chúc mừng sinh nhật Akuta nhé <‘3

_Jin Isana_

[Atsuaku] Thư đạo

[Shin Soukoku fanfic]

Author: Jin Isana

Fandom: Bungou Stray Dogs

Relationship: Nakajima Atsushi/Ryuunosuke Akutagawa (aka Shin Soukoku; Atsuaku)

Tags: Thôi dẹp cái này đi. 

Viết vì Rin dễ thương.


Summary:

Có vẻ như bất cứ kẻ nào cũng đều sở hữu một khao khát mãnh liệt trong cuộc đời nhỉ?


Fanfic: Thư đạo.

“Chắc chắn ngươi cũng phải có một mong muốn nào đó chứ?”

Akutagawa ho.

“Đương nhiên ngoài việc ‘được Dazai-san thừa nhận’ ra.”

Có vẻ như bất cứ kẻ nào cũng đều sở hữu một khao khát mãnh liệt trong cuộc đời nhỉ?

Như Dazai Osamu muốn được chết.

Hay Sakunosuke Oda, nghe nói anh ta muốn trở thành một tiểu thuyết gia.

Thậm chí ngay cả Kyuusaku Yumeno, dù mong muốn của thằng bé này thì đơn giản hơn, là được tự do chơi đùa bên ngoài.

“Đa số những mong ước quan trọng nhất cuối cùng đều không thành hiện thực, có biết điều này không?”

Bởi dù khao khát cái chết tột độ, năng lực vô hiệu hóa của Dazai-san lại chính là thứ ngăn cản anh ta thoát khỏi thế giới ‘buồn chán’ này.

Bởi cuối cùng Sakunosuke Oda cũng để bàn tay mình nhuốm máu khi chưa kịp hoàn thành dù chỉ một trang truyện.

Bởi Kyuusaku Yumeno, bản thân quyết định nhốt nó lại đã là một hành động quá nhân từ, đương nhiên việc cho phép thằng nhãi đó tự do chơi đùa chỉ là điều có thể mong chờ ở kiếp sau.

Dù sao, Akutagawa đương nhiên cũng có mong ước cho riêng mình.

“Atsu-, không, Nakajima, ngươi có thích thư pháp chứ?”

“Sao đột nhiên ngươi lại…?”

———-

Đây là một điều Akutagawa đã luôn giữ bí mật.

Vào cái đêm Yokahama lạnh buốt của rất nhiều năm về trước, do vô tình phạm phải sai sót cậu đã bị ném ra ngoài. Akutagawa rối bời trong lựa chọn. Cậu nên ngồi đây gào khóc đòi tạ tội hay cứ thể bỏ đi? Nếu quỳ trước cửa trong đêm tuyết rơi dày đặc này, liệu những kẻ kia có mủi lòng và mở cửa cho cậu? Liệu giọng nói yếu ớt của cậu có đủ lớn để át tiếng gió mưa và lọt vào bên trong cánh cửa? Nếu bỏ đi thì phải chạy đến đâu? Nếu thực sự bỏ đi thì có gì khác biệt không? Sau hơn nửa tiếng đồng hồ cầu xin, Akutagawa bỏ cuộc, cậu hướng về khu nhà hoang tàn đổ nát phía Nam thành phố và quyết định qua đêm tại đó.

Nơi này thật kinh khủng, ẩm mốc, bụi bặm, những kẻ vô gia cư nằm la liệt khắp sàn, trong không khí còn ngạt mùi thối rữa từ xác người chết đói. Hiện tại, Akutagawa không đói, chỉ vô cùng lạnh, và bắt đầu ho, những cơn ho liên tục không có dấu hiệu dừng lại cho đến khi cậu để ý thấy một người đàn bà hãy còn lúi húi bên hai xác chết.

“Sao vậy nhóc con?”

“…”

“Trông ngươi không có vẻ gì là sợ hãi nhỉ?”

“Trông bà không có vẻ gì là đáng sợ.”

“Nhãi con.” Bà ta lẩm bẩm gì đó và tiếp tục “ta đang ám chỉ những xác chết này này, ngươi không thấy sợ à?”

“Tại sao bà lại làm vậy?”

“Ranh con có biết không? Lũ người này sẽ trở nên vô ích sau khi chết, ta đang khiến chúng có ích hơn.”

“…”

“Tóc của chúng, dù không bán được giá, nhưng nó giúp ta sống qua ngày đấy” Người đàn bà cười nói “Tóc thật nhưng được bán lại dưới danh nghĩa tóc giả…”

“…”

“Và đội lên đầu của những kẻ còn sống.”

Akutagawa câm lặng.

“Nếu ngươi chết tại đây đêm nay, hay bất kì đêm nào khác, hãy để lại cho ta bộ tóc đó nhé?”

Đó là một đêm lạnh buốt. Cậu nghĩ có lẽ mình sẽ thật sự bỏ mạng đêm nay không biết chừng. Bởi cậu rất lạnh. Cậu đã chạy dưới trời tuyết hai tiếng trước khi đến đây và ngay cả khi đã yên vị trong khu nhà đổ nát này, cái lạnh cũng không hề thuyên giảm. Cậu cần một cái chăn, không, một chiếc áo khoác cũng được.

Khoảng 2,3 giờ sáng, Akutagawa vẫn co ro không ngủ được, cậu cảm thấy mệt hơn và ho nhiều hơn. Những kẻ xung quanh bắt đầu chú ý đến thằng nhóc kì lạ, vài tên cằn nhằn về tiếng ồn nhưng cậu không để ý. Akutagawa chỉ mở mắt khi nghe tiếng khóc ngay gần.

“Tôi xin lỗi, t-tôi không… c-cố tình làm vậy đâu…”

Cậu ngồi dậy. Là người đàn bà khi nãy, toàn thân run rẩy, đang phân trần gì đó với tên đàn ông ngay trước mặt.

“…tất cả là để mưu sinh thôi”

“Mưu sinh?” Ông ta cười gằn. “vì mưu sinh mà mụ định giết chết thằng nhóc để lấy tóc của nó trong khi nó vẫn sống nhăn đấy à?”

Akutagawa đã không biết phải làm gì khi người phụ nữ ngoảnh lại nhìn, cầu xin được cậu giúp đỡ. Cả người cậu như cứng đờ lại chứng kiến cảnh gã đàn ông lạ mặt đánh người đàn bà kia đến ngất lịm đi, hay phải chăng đã chết rồi trong phút chốc? Cũng không lộ chút biểu cảm nào khi ông ta lột sạch quần áo của mụ và vứt về phía cậu.

“Lạnh lắm đúng không? Dùng nó đi. Con mụ đó không cần chúng nữa đâu.”

Là gì nhỉ, Akutagawa nghĩ, giờ thì đến lượt tôi giúp cho những thứ thuộc về ả đàn bà kia tiếp tục trở nên có ích hơn chăng?

Akutagawa tức giận, không hiểu vì sao mình lại tức giận. Cậu cũng không hiểu bằng cách nào, nhưng giây phút choàng bộ đồ quanh người, cậu có cảm giác mình biết cách điều khiển nó. Biến tay áo thành một lưỡi dao sắc lẹm, Akutagawa phóng thẳng đến người đàn ông:

“Tại sao lại giết bà ta?”

“Nhóc con có hiểu gì không? Nếu ta không ra tay thì người bỏ mạng sẽ là mày đấy?”

“Ngươi không cần phải giết bà ấy”, cậu gào to, “cũng không cần phải lột sạch đám quần áo này!!”

 “Nghe đây, đôi khi để ngăn cản và trừng trị một tội ác, ta phải thực hiện một tội ác khác” ông ta cười điên dại “thấy không nhóc con, việc cứu ngươi ở đây ngày hôm nay có khiến ta giống như Chu Tước Suzaku(1) không? A ha ha, vậy con đường gần đây sẽ trở thành Đại lộ Suzaku(2), nơi này sẽ chính là La Sinh Môn(3) nhỉ?”

“Có muốn trăn chối gì không?”

Người đàn ông lắc đầu, có lẽ hắn điên rồi, vừa cười vừa rút chiếc bút lông trong túi ra đưa cho cậu: “Làm ơn giữ nó dùm ta.”

Gió đông gào thét át tiếng dao vút tới.

———-

Đến tận bây giờ, đó vẫn là một cây bút lông rất đẹp. Akutagawa dù không hiểu gì về thư đạo nhưng vẫn thường xuyên sử dụng cây bút này. Thoạt đầu cậu coi đó là nhiệm vụ, là ý nguyện của kẻ đã chết mong chờ mình thực hiện; sau cùng lại dùng nó để trút hết bao tâm tư vui buồn trong cuộc sống, càng viết càng trở nên hứng thú với cổ thư. Mong muốn của cậu họa chăng chỉ là một buổi chiều yên bình với mực giấy và tự mình thưởng thức hương trà thoang thoảng. Cậu đã không ngờ rằng, ngày hôm nay mong ước ấy lại trở thành sự thực, chỉ có duy nhất một điều khác biệt so với tưởng tượng: cậu không thưởng thức nó một mình.

Vào cái đêm rời khỏi khu nhà đổ nát phía Nam Yokohama, cậu lấy máu làm mực, viết lên trên cột nhà ba chữ ‘La Sinh Môn’, cũng đồng thời dùng nó như cái tên chính thức của năng lực thiên phú.

Không lâu sau đó, vào ngày gặp gỡ Dazai Osamu, ‘Nhân gian thất cách’ là 4 chữ được viết đi viết lại trên nền giấy cho đến khi nào hết run tay thì thôi.

Suốt những ngày đầu tiên thực hiện nhiệm vụ giết chóc tại Mafia Cảng, cậu đã phóng bút tự an ủi ‘Nhược nhục cường thực, thích giả sinh tồn’. (4)

Akutagawa đã luôn sử dụng cây bút này vào những thời khắc căng thẳng và hoảng loạn nhất nhưng ngày hôm nay, khi đang tận hưởng quãng thời gian yên bình đến lạ bên cạnh Atsushi, cậu thong thả viết ba chữ.

‘An Lạc Du’, đi qua năm tháng, chỉ mong những vui tươi bình an còn ở lại.

—–END—–


Author’s Note:

(1) Chu Tước Suzaku: Con chim đỏ màu của phương Nam, hay được biết tới là Chim Lửa, Chim Phượng Hoàng. Suzaku là vị thần cai quản phía Nam, đại diện cho phép tắc, khuôn phép, các chuẩn mực đạo đức.
(2) Đại lộ Suzaku: Con đường nằm dưới Suzakumon (Cổng Chu Tước).
(3) La Sinh Môn: Cổng phía Nam Kyoto.

Chu Tước đại diện cho chuẩn mực đạo đức, người đàn ông coi mình là hiện thân của Chu Tước, tự ví Yokohama với Kyoto, khu nhà phía Nam Yokohama được ví như La Sinh Môn, con đường Akutagawa chạy đến được ví là Đại lộ Suzaku.

xin lỗi vì thiệt tình mình viết đúng là quá rắc rối huhu…

(4) Nhược nhục cường thực, thích giả sinh tồn (弱肉强食,适者生存) : Kẻ yếu làm mồi ăn cho kẻ mạnh, kẻ muốn sống tồn phải trải qua sự chiến thắng kẻ thù địch. Cá lớn nuốt cá bé.

Hồi ức của Akutagawa trong fic có liên quan và được chỉnh sửa từ tác phẩm Rashoumon của Akutagawa Ryuunosuke. Mình viết fic này vì nhớ ra trong profile, phần sở thích của ẻm được ghi là ‘Cổ thư, tranh vẽ và trà đạo’. Huhu nhìn vậy thôi chứ người ta là con người tao nhã… Còn cả năng lực điều khiển vải vóc——–

Nhẽ ra fic tên An Lạc Du nhưng làm vậy thì mất bất ngờ nên… hihi =))))) Vì một ngày vô wp Rin đọc fic thấy tên dễ thương quá nên… Fic này là vì Rin huhu.

[Dachuu] Ngoại lệ

[Fanfic]

Author: Jin Isana

Fandom: Bungou Stray Dogs

Relationship: Dazai Osamu/Nakahara Chuuya (aka Soukoku; Dachuu)

Characters:

  • Dazai Osamu
  • Chuuya Nakahara
  • Akutagawa Ryuunosuke

Tags: Romance…. (chắc vậy khổ lắm =]]] mới tập viết fic nên mấy cái này mình không có biết gì hết luôn haha) 


Summary:

“Luôn luôn có ngoại lệ với Chuuya Nakahara.”


Ngoại lệ

Dazai-san là một con người đầy mâu thuẫn.

Đó là những gì Akutagawa nghĩ.

Đồng thời cũng là một cơn ác mộng dai dẳng.

Mỗi khi mạch suy nghĩ dẫn cậu đến với chuỗi ký ức mang tên Dazai Osamu, Akutagawa sẽ lập tức nhớ về cái đêm mình chạy trốn khỏi con ngõ sâu trong khu ổ chuột, nhớ về nỗi khiếp đảm khi chạy thục mạng dưới bóng đêm kinh hoàng của Yokohama cùng cái chân nhức đến phát điên; cậu sẽ sống lại cái khoảnh khắc tim mình đập thật nhanh mỗi khi gặp một khúc rẽ, khoảnh khắc thở phào nhẹ nhõm ngắn ngủi khi nhận ra mình không đi nhầm vào ngõ cụt và khoảnh khắc sững sờ bất động khi bắt gặp Dazai – lúc đó còn là một kẻ lạ mặt – đang thản nhiên đứng bên sáu thân xác bất động bê bết máu.

“Cậu muốn giết những tên này phải không?”

“Cậu thắc mắc vì sao tôi giết chúng? Đây là món quà dành cho cậu. Cậu không giống loại dễ bị mua chuộc bởi tiền hay địa vị, nên tôi nghĩ rằng thanh toán kiểu này sẽ thu hút được sự chú ý…”

“Tôi muốn thuyết phục cậu gia nhập Mafia Cảng.”

Vào cái ngày định mệnh ấy, Akutagawa đã nghĩ rằng, có thể năng lực điều khiển vải vóc của mình đã khiến anh ta ấn tượng, thật sự ấn tượng, đến mức phải cất công chuẩn bị một ‘món quà’ như thế.

Hoặc là không.

Bởi những ngày sau đó, tất cả những gì cậu nghe được chỉ là:

“Quá yếu.”

“Như vậy không đủ để sinh tồn tại Mafia Cảng đâu. Hay cậu muốn quay về cái khu ổ chuột rách nát trước đây?”

“Bãi rác nơi tôi nhặt cậu về rất hợp với cậu đấy, đương nhiên ăn nhập với cả cái năng lực rác rưởi đó nữa, Akutagawa-kun.”

“Còn làm hỏng chuyện một lần nữa, tôi sẽ đấm cậu hai lần và sử dụng năm phát đạn.”

 Akutagawa không thể hiểu nổi nguyên nhân gì đã khiến thái độ của anh ta thay đổi đến vậy. Nếu không phải vì năng lực này thì tại sao lại muốn cậu gia nhập tổ chức?

“Vì cậu không biết cách điều khiển nó.” là câu trả lời. “Tôi đã nói rất nhiều lần rồi Akutagawa-kun, năng lực này không chỉ hỗ trợ cậu trong việc tấn công, nó cũng có thể dùng để phòng thủ đấy. Và không thể kiểm soát nó đúng là một nỗi nhục lớn.”

Bởi vậy, Dazai Osamu đúng là một con người đầy mâu thuẫn, vì cộng sự của anh ta cũng sẽ hoàn toàn trở nên mất kiểm soát nếu sử dụng ‘Ô Trọc’.

Cậu không thể ngừng chất vấn, điều gì khiến cái gã Nakahara đó trở nên đặc biệt đến vậy, tại sao Dazai-san thản nhiên thừa nhận hắn là cộng sự nhưng đồng thời lại quá khắt khe để nhìn thấu nỗ lực của cậu? Cũng chính sự mâu thuẫn này đã giúp cậu phát hiện ra một điều.

Luôn luôn có ngoại lệ đối với Chuuya Nakahara.

Akutagawa không quen biết đủ nhiều, và cũng chẳng để tâm đến những thành viên khác tại Mafia Cảng nhưng cậu đủ nhạy bén để nhận ra: Chuuya là kẻ duy nhất trong tổ chức không tính Boss, dám gọi tên Dazai-san mà bỏ qua kính ngữ. Thậm chí đã có lúc cậu nghe thấy cái tên của người quản lý đáng sợ bị thay bằng các danh từ miệt thị khác, ‘vagabondo’ ‘thành-phần-không-thể-hòa-nhập-xã-hội’ hay thậm chí là thằng khốn… Điều kì lạ là, kẻ đó chưa phải chịu bất cứ hình phạt nào, hay chính xác là bất cứ một hình phạt nghiêm túc nào. Những gì hắn phải trải qua chỉ là những lời châm chọc về chiếc mũ đang đội trên đầu, về chiều cao, gout thẩm mỹ xấu tệ hay đơn giản là mái tóc kì cục màu đỏ cam.

So với không khí u ám mà cậu nhận được mỗi khi lại gần, Dazai-san dễ dàng trưng ra nhiều biểu cảm khác lạ với những việc có liên quan đến Chuuya Nakahara. Anh ta đã không biểu lộ một chút cảm xúc nào khi giết sáu tên cầm súng nhưng lại dễ dàng giật mình chỉ bởi nghe thấy một tiếng động nhỏ trong hầm Nakahara khi đang biến chỗ rượu quý ở đó thành bộ sưu tập giấm. Trong suy nghĩ của cậu, Chuuya là kẻ đã khiến Dazai trở nên giống một con người bình thường hơn, bên cạnh gã bạn nhậu nào đó sở hữu năng lực ‘Hoàn Mĩ’.

Ngoài ra, trong suốt quãng thời gian là thuộc hạ của Dazai Osamu, có một điều Akutagawa hiểu rất rõ, tất cả những kẻ xấu số bị anh ta tuyên bố ghét bỏ luôn sở hữu một đặc điểm chung nhất định trước khi từ giã cõi đời này – đó là khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi.

Chỉ duy nhất một người sống sót.

Vẫn là Chuuya Nakahara.   


Thật không thể chấp nhận được.

“Anh đã biến mất một thời gian, sau cùng lại xuất hiện dưới tư cách là kẻ thù của Mafia Cảng. Đó là sự phản bội không lường trước được từ một người nắm giữ vị trí quan trọng trong tổ chức.”

“Và tôi còn là cấp trên của cậu nữa đúng không?”

Ngày hôm nay, trong tình trạng bị bắt giữ chờ xét xử, anh ta vẫn ngạo mạn lên giọng với cậu.

“Trước đây cậu vẫn luôn là một đứa chậm tiêu, lại thường xuyên làm trái theo chỉ thị, chưa kể đến cái năng lực rác rưởi đó,-”

Akutagawa đã kiềm chế để không cho kẻ này thêm vài cú đấm. Cậu quyết định bỏ đi sau khi thông báo: “Nakahara sớm muộn cũng tới đây, Dazai-san, anh sẽ mất mạng dưới tay người đó.”

Và một lần nữa, luôn luôn có ngoại lệ với Chuuya Nakahara.

“Vậy thì hay rồi, ta vẫn luôn muốn Chuuya trở thành điều cuối cùng mình thấy được trước khi rời bỏ thế giới chán ngắt này.”

————-END————-


Author’s Note:

Mình không thể viết fic angst huhu this was meant to be an angst ficccccccccccccccccccc.