One’s own way with words

Dù còn khá nhiều việc chưa hoàn thành nhưng tối nay mình (lại) đọc Extremely Loud and Incredibly Close và kết thúc ngày bằng cách mò lên wordpress trải ra một phần thú vị trong quyển sách siêu tuyệt vời này ;;__;;

Mình không hiểu biết rộng, cũng không đọc đủ nhiều nhưng cái cách miêu tả tâm lý nhân vật của Jonathan trong ELAIC thực sự rất đặc biệt. Có những đoạn văn mà tác giả thậm chí không hề sử dụng những tính từ nhằm thể hiện nhân vật đã đau khổ và tuyệt vọng ra sao nhưng vẫn xuất sắc truyền tải được nó, hoàn hảo và chính xác.

“Chỉ vài tháng sau khi cưới, chúng ta bắt đầu đánh dấu vài khu vực trong căn hộ thành ‘Không gì cả’, tức là, đó là một chốn hoàn toàn riêng tư, chúng ta đã thỏa thuận sẽ không nhìn vào những khu vực được đánh dấu ấy, rằng đó là lãnh thổ không hề tồn tại trong căn hộ, nơi ai đó có thể đột nhiên biến mất, cái đầu tiên được đặt trong phòng ngủ, ở kế chân giường, chúng ta đánh dấu bằng băng đỏ trên tấm thảm, nó chỉ vừa đủ rộng để đứng vào, đó là một địa điểm tuyệt vời để biến mất, chúng ta biết nó ở đâu nhưng không bao giờ nhìn vào đó, nó trở nên thực sự có ích nên chúng ta quyết định làm thêm một cái ở phòng khách, vì đó là điều cần thiết, vì đôi lúc ai đó sẽ muốn biến mất tại phòng khách, lần này chúng ta đã làm nó rộng hơn một chút…”

Trong một căn hộ chỉ có hai người, không khí chẳng phải quá rộn rã mà cũng không quá cô đơn. Vậy thì họ đã cảm thấy phiền phức đến chừng nào để phải tạo ra những không gian ‘không có gì’ như vậy? Cả hai đều hài lòng và đồng ý với sự tồn tại của những khu vực được đánh dấu. Nói cách khác, họ đều muốn biến mất. Trái ngược với khu vực ‘Không gì cả’ (Nothing Places) chính là ‘Gì đó’ (Something Places) và hai người đã hết sức rạch ròi khi phân biệt 2 khoảng riêng tư này. Tuy nhiên điều sớm muộn phải xảy ra cuối cùng cũng đến. Trong ngôi nhà của họ, khu vực ‘Không có gì’ trở nên nhiều hơn, số lượng ‘Gì đó’ lại ngày một giảm, cho đến khi thậm chí chủ nhân của nó còn phải lẫn lộn giữa những vùng không gian đối lập. Có thể nói đó là một trong những khúc mình thích nhất.

Nhưng rồi một mảnh vỡ bắt đầu xuất hiện giữa ‘Không gì cả’‘Gì đó’, vào buổi sáng sớm, chiếc chậu ở bên ‘Không gì cả’ bắt được cái bóng đến từ nơi ‘Gì đó’, giống như mảng kí ức của một người ta từng đánh mất, phải nói sao về điều đó đây, và khi buổi tối về, cánh cửa của ‘Không gì cả’ sẽ in một dấu dài khắp hành lang ‘Gì đó’. Mọi thứ trở nên khó khăn hơn khi di chuyển từ vùng ‘Gì đó’ này sang vùng ‘Gì đó’ khác mà không vô tình bước qua ‘Không gì cả’, và khi một thứ gì đó – một cái chìa khóa, bút viết hay đồng hồ đeo tay…- lỡ bị để quên trong khu vực ‘Không gì cả’, chúng sẽ không bao giờ có thể hồi phục được, đó là luật ngầm của chúng ta, cũng như hầu hết đám còn lại.

Vậy đó, không một tính từ chỉ tâm trạng  luôn, tuyệt ghê, vậy mà mình vẫn thấy được sự tuyệt vọng câm lặng và lảng tránh của họ.

Tất cả đoạn trích trên đều do mình tự dịch, có chỗ nào sai sót hay gây không vừa lòng thì đều do mình hết á ;;_;;


Càng đọc nhiều, mình càng hứng thú học tiếng và muốn biết thêm nhiều ngôn ngữ mới. Bởi từ ngữ bản thân nó đã rất thú vị.

Ví dụ như Nhân gian thất cách (人間失格) của Dazai Osamu. Dịch sang tiếng Việt là “Thất lạc cõi người” nhưng bản dịch tiếng Anh đã sử dụng No longer human (Không còn là người) làm tên sách. Thừa nhận là nó có đôi chút sự khác biệt;;; (Cách ở đây chỉ tư cách).

Nếu ai đã từng xem Spirited Away, hẳn sẽ nhận ra bài Inochi no namae (いのちの名前), dịch sang tiếng anh là The Name of Life , qua tiếng việt có thể gọi đơn giản là ‘Cái tên của sự sống’ nhưng cũng có người từng dịch là ‘Danh xưng của sinh mệnh’. Cảm giác hoàn toàn khác ha… 😂😂

Để viết và có thể sử dụng + biến hóa từ ngữ theo cách của bản thân cần phải có vốn từ vựng phong phú, hơn nữa là sở hữu một lối hành văn nhất định mà quan trọng nhất là lồng ghép xúc cảm đặc từ trải nghiệm người viết ;;_;; muốn được vậy quá mà biết làm sao đây, chúng ta chỉ có thể cố gắng mỗi ngày…

Vậy mà cũng gần 2h sáng rồi ;;; Mong hôm nay sẽ là một ngày vui vẻ;;;

_Jin Isana_